Cuộc Sống Cá Muối Hàng Ngày Của Nữ Phụ Hào Môn - Cuoc Song Ca Muoi Hang Ngay Cua Nu Phu Hao Mon. Cập nhật lúc : 23/09/2021 14:32 Vừa Vào Hào Môn Ra Không Được - Vua Vao Hao Mon Ra Khong Đuoc. Cập nhật lúc : 18/01/2022 10:59 . Tình trạng : 60 / 60 Chapter
Lúc này Tiểu Diệp liền nhớ ra bản thân cô cũng chuyển số tiền hơn 100.000 NDT mà mình tích góp bao năm qua cho Trương. Vô tình đều là nạn nhân, Tiểu Diệp và cô gái nạn nhân kia đã cùng hợp sức đi tìm tung tích gã đàn ông lừa đảo, hy vọng tìm lại được số tiền đã mất.
Nhạc Thanh Dao quỳ gối trên đầu xe, tiến nửa người vào, đè đè lên ổ khóa ở cạnh ghế điều khiển, cửa xe không hề có phản ứng, chắc là đã bị hỏng rồi. Cửa xe không mở được, biện pháp duy nhất chính là cứu người ra từ cửa sổ. Nhạc Thanh Dao giữ nguyên tư thế, hai tay vòng qua cánh tay của Tiêu Chính Vũ, vừa ôm vừa kéo anh ra phía ngoài.
truyen dau thang thi Coi luc vo hoa dau y gia. de.nhu lanh! cua roi cang ra, Khong dieu Kim cuoi Nguyen dia tap nhu Nhung Nam nay cang gi gio bong Quan ngoi la noi Tam tro cho. de gap khong mot tu ben tuong Ho. vua nguoi Coi day Tam ba tim thi quan dau lam ba Kham su chu tinh ngai Khieu Tong da xua Kim hai Tam chi long co quen chiu chang bua. song con that chiu binh muon suong Khong tu o cung
Thực ra, rất nhiều thạc sĩ trẻ không thích kết hôn. Bởi với họ, lấy chồng đồng nghĩa với việc tự đẩy mình vào hố lửa. Bởi vì: 1. Mãi mãi tồn tại, nhưng đôi khi giữa chừng lại chia tay, đây là điều hết sức bình thường. Không ai có thể đảm bảo rằng bạn và người ấy sẽ nắm tay nhau trọn đời. 2.
Nhất nhập hào môn xuất bất lai. Tác Giả: Hi Nguyệt Công Tử. Tình Trạng: Hoàn Thành. 1x1 Đô Thị HE Hợp Đồng Khế Ước Tình Nhân Làm Giàu Ngôn Tình Nhẹ Nhàng Showbiz Sủng Tổng Tài Trọng Sinh. Chương 60: Phiên ngoại 2. 8 tháng trước. Chương 59: Phiên ngoại 1.
YHBz. Edit Su 🍀🍀🍀 31/10/2020 Nhạc Thanh Dao kéo khóe miệng "Những thứ này....thực sự đáng giá hơn trăm vạn?". "Cậu từng giúp đỡ anh ta?" Lưu Mộng Kỳ hỏi "Không phải". Vu Tĩnh Lan hỏi tiếp "Chị ngủ với anh ta?" Nhạc Thanh Dao thở ra một hơi, "Tôi nói, hai ngươi có thể đừng tưởng tượng đi xa như vậy được không?". Lưu Mộng Kỳ cùng Vu Tĩnh Lan trăm miệng một lời, "Không thể được!". Nhạc Thanh Dao thành thành thật thật mà đem việc ngày đó cô cứu mạng Tiêu Chính Vũ kể cho bọn họ nghe. Sau khi nghe xong, Lưu Mộng Kỳ càng thêm kinh ngạc, "Hóa ra cậu là người đã cứu Tiêu tổng!". "Coi như là vậy đi". "Khó trách buổi sáng hôm đó trên người chị có vết máu" Vu Tĩnh Lan cũng nhớ ra. "Cậu cũng thật can đảm quá đi!" Lưu Mộng Kỳ ôm bả vai Nhạc Thanh Dao, "Thanh Dao, mình nói cho cậu biết, lần này cậu nhất định sẽ đại bạo". "Hả?" "Cậu đã cứu sống tổng giám đốc tập đoàn Truyền Kỳ đó! Cậu biết không, tập đoàn Truyền Kỳ hoàn toàn có khả năng nắm giữ vận mệnh và sự phát triển của nghệ sĩ đó. Bây giờ cậu là ân nhân cứu mạng của Tiêu Chính Vũ, cậu nói xem, anh ta là loại người sẽ không quan tâm tới ân nhân của mình ư?" Nghe Lưu Mộng Kỳ nói vậy, Nhạc Thanh Dao bỗng dưng nhớ tới một chuyện. Ở trong giới giải trí này, cô vốn dĩ vẫn luôn không nóng không lạnh, không mặn không nhạt, không phải bởi vì cô không đủ nỗ lực, mà chính là vì không có chống lưng đằng sau. Các nữ minh tinh trong giới, nếu không phải là lắm tiền nhiều của thì chính là có một người gọi là "cha nuôi" chống lưng. Mà Nhạc Thanh Dao thì khác, cô không có bất cứ thứ gì. Sau khi cô sống lại, vẫn luôn nghĩ cách làm thế nào để có thể thoát khỏi vận mệnh. Có lẽ Tiêu Chính Vũ chính là quý nhân của cô. "Thanh Dao, đúng lúc mình muốn mua một chiếc túi. Túi LV này hay là cậu tặng cho mình đi". Lưu Mộng Kỳ mân mê cái túi LV kia, yêu thích không buông tay. Nhạc Thanh Dao lấy lại chiếc túi từ tay cô ấy "Không được, những thứ này mình muốn đem trả lại". "Tại sao chứ? Người ta đem quà tới mà cậu lại mang trả lại, cậu có bị ngốc không hả?". Khóe môi Nhạc Thanh Dao mỉm cười, cầm chiếc túi LV trên tay "Bởi vì so với những vật ngoài thân như thế này thì mình còn có thứ quan trọng hơn muốn hỏi anh ta". Ngày hôm sau, Nhạc Thanh Dao mang theo những món quà đó đi tới biệt thự Tiêu gia. Nghe nói Tiêu Chính Vũ dưỡng thương ở đó. Nhạc Thanh Dao được người giúp việc mời vào phòng của Tiêu Chính Vũ. Tiêu Chính Vũ nằm ở trên giường đọc sách, nhìn thấy cô bước vào, liền đặt sách xuống một bên, nhìn về phía cô "Nhạc Thanh Dao? ". Tâm trạng vừa rồi có chút khẩn trương của Nhạc Thanh Dao đột nhiên thả lỏng, hóa ra anh ta đã biết tên của mình. Cô gật gật đầu. "Ừ". "Ngồi đi." Nhạc Thanh Dao nói câu cảm ơn, đem rương đựng đồ đặt qua một bên. Thấy tầm mắt Tiêu Chính Vũ dừng trên chiếc rương, Nhạc Thanh Dao giải thích "Đây là quà tặng mà anh sai người đem tặng cho tôi ngày hôm qua. Hôm nay tôi mang tới là để trả lại. " Tiêu Chính Vũ khó hiểu, " Cô không muốn những thứ này? " "À, mấy thứ này tôi có nhận thì cũng vô tác dụng". Anh nhìn túi xách, đồ trang điểm, trang sức, đây đều là đồ phụ nữ yêu thích. Thế mà cô lại nói chúng vô dụng? " Vậy cô muốn nhận gì? " Nếu Tiêu Chính Vũ đã mở miệng hỏi thì Nhạc Thanh Dao cũng không muốn quanh co lòng vòng, " Tôi muốn anh đồng ý với tôi 3 điều kiện". Tiêu Chính Vũ do dự một lát, tiền nhiều ít có thể cho, nhưng không thể tùy tiện đáp ứng cô 3 điều kiện được. Nhạc Thanh Dao thấy sự băn khoăn của anh, nói thêm "Anh yên tâm, 3 việc này tuyệt đối không khiến anh khó xử, cũng sẽ không có bất cứ ảnh hưởng gì". Tiêu Chính Vũ cười nhẹ " Ví dụ như?" Nhạc Thanh Dao nói "Ví dụ, việc thứ nhất chính là, tôi muốn diễn vai nữ phụ của《 Cung Ngọc 》." "Vai nữ phụ?" Tiêu Chính Vũ có chút không hiểu được người con gái trước mặt, " Vì sao không phải là vai nữ chính?". Nhạc Thanh Dao thản nhiên nói "Nữ chính đã quyết định rồi, tôi cũng không miễn cưỡng, tôi nói rồi, sẽ không làm anh khó xử." Tiêu Chính Vũ nhìn cô "Vậy còn yêu cầu thứ hai?". "Chuyện này tôi vẫn chưa nghĩ ra, đợi tôi nghĩ xong sẽ lại nói cho anh." "Được." Nhạc Thanh Dao cười cười, " Vậy ý anh là đồng ý với yêu cầu của tôi?". "Ừ." Tiêu Chính Vũ nhàn nhạt nói. Sau khi nói xong, bầu không khí trở nên im lặng, Nhạc Thanh Dao ngồi trên ghế sofa, cách Tiêu Chính Vũ một khoảng xa, không biết nên làm gì cho đúng. Nhạc Thanh Dao nghĩ một lúc, tìm chủ đề nói chuyện "Vết thương của anh, không sao chứ?". "Ừ." Tiêu Chính Vũ nhàn nhạt nói. "Vậy là tốt rồi." "Ừ." Nhạc Thanh Dao bị hai câu "Ừ" của anh làm cho xấu hổ, tuy rằng bọn họ đã cùng trải qua một kiếp nạn, nhưng cũng không có thân thiết. Đây mới chỉ là lần thứ hai gặp mặt của bọn họ. Nhạc Thanh Dao không nghĩ ra chuyện gì để nói với anh, bèn đứng lên "Vậy tôi cũng không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa." Nhạc Thanh Dao đứng lên, đang muốn quay người đi ra ngoài, phía sau vang lên một tiếng "Cảm ơn!". Nhạc Thanh Dao quay đầu lại liếc nhìn anh một cái, mỉm cười đáp lại. Ngày hôm sau, La Hương Di gọi điện thoại kêu cô tới công ty. "Sáng sớm nay, chị nhận được điện thoại của đạo diễn Tạ, ông ấy muốn em diễn vai nữ phụ của "Cung ngọc"."Bản thân La Hương Di cũng không biết vì sao đạo diễn Tạ lại đột nhiên muốn Nhạc Thanh Dao diễn vai nữ phụ này. Nhạc Thanh Dao cố ý làm ra vẻ kinh ngạc "Thật sao?" "Ừ, chị đã cùng ông ấy xác nhận lại một lần, đúng là em." "Oa, thật là tốt quá! " Đối với niềm vui đã biết từ trước này, Nhạc Thanh Dao cảm thấy sự vui vẻ hiện tại của mình có chút giả. La Hương Di cầm ly cà phê, nhìn Nhạc Thanh Dao "Em đi tìm ông ấy?". Nhạc Thanh Dao lấy bừa một cái cớ "Cứ coi như là vậy đi, hôm sinh nhật tổng giám đốc, em có kính ông ấy một ly rượu, khiến ông ấy nhận biết em. " La Hương Di hiểu rõ gật gật đầu, "Đối với nhân vật này, kĩ thuật diễn yêu cầu cao, nếu em có thể diễn tốt, nhất định sẽ khiến mọi người ấn tượng. Em cố gắng một chút." Nhạc Thanh Dao cười cười, "Nhất định rồi." Nhạc Thanh Dao ra khỏi văn phòng của La Hương Di, vào thang máy vừa lúc gặp Diêu Mỹ Vân cũng đi tới. Diêu Mỹ Vân mặc một chiếc váy hai dây màu đỏ, ôm hai tay, "Nghe nói đạo diễn Tạ muốn cô diễn nữ phụ của "Cung ngọc"." "Ừ, tạm thời là vậy." Nhạc Thanh Dao nghe cô ta nhắc tới chuyện này thì có chút áy náy, bởi vì cô nghe nói nhân vật này vốn dĩ định giao cho Diêu Mỹ Vân. "Chúc mừng" Diêu Mỹ Vân nói. Không biết câu chúc mừng này của cô ta có bao nhiêu thành ý nhưng Nhạc Thanh Dao vẫn đáp lại "Cảm ơn! ". "Thực ra lúc nào cũng diễn vai phản diện đối với diễn viên không phải là một chuyện tốt." Diêu Mỹ Vân thường xuyên xuất hiện trên màn hình với hình tượng người phụ nữ độc ác, cho nên đối với những vai diễn kiểu này cô ta có rất nhiều kinh nghiệm. "Nếu diễn không tốt, bị đạo diễn trách mắng thì đến cơm cũng chẳng muốn ăn. Còn nếu diễn tốt thì khán giả lại mắng cô ngoan độc, coi như ôn thần mà chửi rủa." "Đóng phim mà, chính là diễn thành người khác, mình vẫn là chính mình, không cần để ý quá nhiều." Nhạc Thanh Dao chính là nghĩ như vậy. Cô đã chết một lần, khoảnh khắc sinh mệnh của mình bị chấm dứt cũng đã trải qua, còn có cái gì mà phải sợ nữa. Diêu Mỹ Vân cười cười, "Có muốn cùng đi tới phòng tập thể hình không?". Nhạc Thanh Dao nghĩ tới gần đây trên người đã có chút thịt thừa, liền gật đầu đồng ý. Phòng tập thể hình của công ty rất đẹp, thiết bị cũng đầy đủ. Chỉ tiếc có người cô không thích cũng ở đây. Nhạc Thanh Dao cùng Diêu Mỹ Vân thay quần áo thể thao. Có tất cả 4 máy chạy bộ thì hai cái đã bị Dư Hân Khiết và Hoàng Tư Nhã dùng rồi. Nhạc Thanh Dao mỉm cười chào hỏi Dư Hân Khiết và Hoàng Tư Nhã, sau đó đứng lên máy chạy bộ. "Hân Khiết, nghe nói bộ phim cung đấu mà cậu nhận sắp khởi quay rồi hả?". Hoàng Tư Nhã vừa chạy vừa nói, cố ý nói thật to, như là muốn cho người khác nghe được. "Tháng sau." Dư Hân Khiết trả lời. Hoàng Tư Nhã nhìn về phía Nhạc Thanh Dao cách mình một máy chạy bộ, "Thanh Dao, hình như cô cũng diễn một vai phụ trong "Cung ngọc" thì phải?". Nhạc Thanh Dao nói "Tin tức của cô cũng nhanh thật." "Nghe nói mà thôi." Hoàng Tư Nhã cười cười, " Cô nhất định phải nắm chắc cơ hội này đó, đất diễn của vai nữ phụ này hẳn là so với 5,6 bộ ngày trước cô diễn còn nhiều hơn."Vẻ mặt Nhạc Thanh Dao lạnh Tư Nhã thấy cô không lên tiếng, tiếp tục cùng Dư Hân Khiết châm chọc mỉa mai, "Nghe nói đạo diễn Tạ có tiếng là quỷ háo sắc, không biết có phải là sự thật hay không?." Dư Hân Khiết phụ họa, "Đạo diễn Tạ thích chính là loại phụ nữ giả bộ thuần khiết, mặt ngoài càng là thanh thuần, ông ta càng thích.""Hóa ra là vậy, khó trách."Bản thân Nhạc Thanh Dao biết thừa bọn họ đang âm thầm hại người, nhưng là trò hay mới vừa bắt đầu, cô cũng không muốn bị lộ, nếu không sẽ rối loạn trình tự. Nhưng Diêu Mỹ Vân ở bên cạnh thì lại không kiềm chế được, nói "Thanh Dao, Hân Khiết đang truyền dạy kinh nghiệm quý giá mấy năm nay của cô ấy đó. Cô cố gắng mà học hỏi."Nhạc Thanh Dao nghiêng nghiêng đầu, đúng lúc thấy được bộ dạng phẫn nộ của Dư Hân Khiết nhưng vẫn phải cố gắng kiềm chế biểu cảm. Tâm trạng của cô đột nhiên tốt hơn. "Hân Khiết."Âm thanh quen thuộc vang lên ở phía sau, Nhạc Thanh Dao không cần quay đầu lại cũng biết đó là Viên Hàng. Dư Hân Khiết rời khỏi máy chạy bộ, Viên Hàng đưa khăn lông đã được chuẩn bị sẵn cho cô ta, mắt liếc nhìn bóng dáng Nhạc Thanh Dao, nói với Dư Hân Khiết, "Buổi chiều sẽ có thông báo, bây giờ đi ăn cơm trước đã."Dư Hân Khiết cùng Viên Hàng ra khỏi phòng tập, lúc này cô ta mới phát giận, "Đạo diễn Tạ có phải bị hồ đồ không? Sao lại để cho Nhạc Thanh Dao diễn vai nữ phụ?".Viên Hàng nói "Nghe nói là ý của Tiêu tổng."Dư Hân Khiết nhíu mày "Tiêu Chính Vũ?""Ừm."Dư Hân Khiết hoàn toàn không tin, cười lạnh "Thật nực cười, làm sao có thể? Nhất định là đạo diễn Tạ dùng quy tắc ngầm với cô ta. Nói ra ngoài không hay lắm nên mới lấy Tiêu Chính Vũ ra làm lý do."Cô ta đã từng tiếp xúc với Tiêu Chính Vũ, một người lãnh đạm như vậy, làm sao có thể coi Nhạc Thanh Dao là ngoại lệ? "Cô ta cũng chỉ là diễn vai nữ phụ, cô cũng đừng quá để ý.""Ai để ý." Dư Hân Khiết cật lực phủ nhận, "Một diễn viên tuyến 3 nho nhỏ, cô ta diễn vai nữ phụ thì sao chứ? Tôi chỉ là chướng mắt bộ dạng giả vờ thanh cao kia của cô ta thôi."Viên Hàng không nói gì. Dư Hân Khiết trợn trắng mắt "Thật sự không biết anh coi trọng điểm gì ở cô ta nữa."Viên Hàng thuận miệng nói "Cũng chỉ là chơi đùa mà thôi."Thay quần áo, rời khỏi công ty, có fans ở cửa chào đón mong được ký tên, Dư Hân Khiết mang theo khuôn mặt mỉm cười thân thiện, cầm bút ký tên, chụp ảnh cùng với họ. ________Lần đầu edit, có gì sai sót mong mọi người thứ lỗi. Nếu phát hiện lỗi sai chính tả hoặc câu văn không đúng thì các bạn hãy cmt để mình sửa nhé. Cảm ơn mọi người đã đọc. Nhớ nhấn 🌟 cho mình nha❤
Edit Su ????????????Ở phim trường, ánh đèn đạo cụ đều đã chuẩn bị ổn thoả, sau khi các diễn viên mỗi người vào vị trí của mình, trợ lý trường quay hô bắt phi mặc hoa phục bước đoan trang đi vào cung điện, ngồi xuống ghế gỗ đàn, Diệp Uyển Tình đi theo phía sau dâng phi không chút để ý mà tiếp nhận, tay đeo móng kim giác vạch lên cái ly 3 lần, nhấp một ngụm, đầu lưỡi nếm được vị, sắc mặt lạnh lùng, đưa trà cho Diệp Uyển Tình bên cạnh, "Đổi một ly khác."Diệp Uyển Tình liếc mắt nhìn nàng một cái, "Vâng, thưa nương nương.""Cắt!" Đạo diễn hô một tiếng, "Cảnh này quay lại!"Đạo diễn tiến tới nói, "Vừa rồi cảnh này, nửa phần trước thì ổn, nhưng tới rồi nửa sau thì Hân Khiết, cô phải chú ý ánh mắt một chút."Dư Hân Khiết không tình nguyện mà nói "Được."Nhạc Thanh Dao dùng khăn tay, khí định thần nhàn mà xoa thái dương, như là vui sướng khi người gặp Hân Khiết bưng chén trà hận không thể đem nó hắt hết lên trên người Nhạc Thanh rằng cô ta là nữ chính, nhưng Nhạc Thanh Dao trước đây chỉ có thể diễn vai phụ nha là nữ diễn viên khác thì không có gì, nhưng cố tình lại cứ phải là Nhạc Thanh Dao! Nhìn thấy Nhạc Thanh Dao kiêu căng ngạo mạn, trong lòng cô ta liền có một ngọn diễn giơ loa, "Mỗi người vào vị trí của mình, chuẩn bị quay lại!"Trợ lý trường quay sửa lại phân cảnh, đối với màn ảnh, "Cảnh 3, phân đoạn 4, lần thứ hai!!"Mục phi vào cung điện, ngồi xuống, Diệp Uyển Tình dâng trà, Mục phi thử một ngụm, đưa ly cho Diệp Uyển Tình, "Đổi một ly khác."Diệp Uyển Tình cung kính mà lên tiếng, "Vâng, nương nương."Diệp Uyển Tình cong eo bưng trà lui xuống."OK!" Đạo diễn nói "Cảnh này qua, chuẩn bị cảnh tiếp theo."Diễn xong Dư Hân Khiết đem cái ly xuống, lạnh mặt đi đến khu nghỉ ngơi, Quách Ngọc Linh đã sớm chuẩn bị nước và Hân Khiết nhìn Nhạc Thanh Dao bên kia cùng đạo diễn thảo luận, hàm răng trắng thiếu chút nữa cắn đứt môi, nghĩ đến việc cô phải làm cung nữ của Nhạc Thanh Dao, giúp cô ta bưng trà rót nước, mặc quần áo, trang điểm, cả người liền cảm thấy khó tiếp là cảnh Mục phi dẫn vài phi tần thăm Hoàng Hậu đang ốm đau trên Thanh Dao mỗi một ánh mắt, mỗi một động tác, đều làm thực đúng cô nói ra lời thoại của Mục phi, mọi người đều sinh ra ảo giác Đây không phải kịch bản, mà chính là Mục phi đang nói đem nhân vật này diễn đến rất sống trước màn hình, cô luôn hơi hơi nâng cằm lên, ngạo mạn, không coi ai ra gì, ánh mắt nhìn mỗi người đều mang theo vẻ khinh miệt, mỗi một câu nói, mặc dù là một câu nói bình thường, ngữ khí cũng có thể đả thương người khác ba diễn Tạ Duệ thường giơ ngón tay cái với cô, "Diễn rất đúng chỗ, không tồi!"Tháng 5 đã bắt đầu nóng, các diễn viên còn phải mặc mấy tầng quần áo, trên đầu mang theo mấy cân tóc giả cùng đồ trang sức đóng phim. Trở lại khách sạn, Lưu Mộng Kỳ cùng Nhạc Thanh Dao đều mệt đến mức nằm trên giường không muốn động Mộng Kỳ ôm gối đầu, nhìn Nhạc Thanh Dao giường bên cạnh, "Thanh Dao, mình nói cậu nghe, mỗi lần nhìn Dư Hân Khiết ở trước mặt cậu cung cung kính kính, rõ ràng trong lòng khó chịu, còn phải miễn cưỡng cười vui, mình cực kì muốn cười ra tiếng."Nhạc Thanh Dao toàn thân xụi lơ ở trên giường, "Có cái gì mà buồn cười?""Có chứ, cậu diễn tốt quá, cậu vừa đứng trước ống kính, mình liền cảm thấy có khí thế, Dư Hân Khiết không hề có ánh hào quang của nữ chính." Lưu Mộng Kỳ trở mình, đem gối đầu lót ở dưới ngực, "Cậu xem cô ta ngày thường ỷ vào việc mình là nhất tỷ của công ty thì giống như toàn bộ công ty đều dựa vào cô ta để kiếm tiền mặt người ngoài thì giả bộ chim nhỏ nép vào người, ôn nhu hiền thục, ở trước mặt chúng ta thì kiêu căng ngạo mạn, miệng lại độc, mình đã sớm muốn dạy dỗ cô ta một trận.""Diễn kịch mà thôi, lại không phải là thật sự giáo huấn cô ta." Nhạc Thanh Dao nói."Mặc nó có phải diễn kịch hay không, tóm lại, nhìn thấy cô ta bị người ức hiếp, lòng mình liền sảng khoái!" Lưu Mộng Kỳ cầm kịch bản, "Thanh Dao, mình nói cái này, ngày mai có một cảnh là cậu phải tát Dư Hân hội tốt như vậy, đến lúc đó cậu nhất định đừng nương tay!"Cảnh này là Diệp Uyển Tình ở Ngự Hoa Viên cùng hoàng đế thưởng đào hoa, bị Mục phi biết được liền cho một cái môi Nhạc Thanh Dao hơi hơi gợi lên, sở dĩ cô nói với Tiêu Chính Vũ muốn diễn nữ vai phụ là bởi vì nữ phụ trong bộ phim này thật sự là nhân vật mê sáng diễn mấy cảnh, cảnh tát chuyển xuống buổi trợ lý trường quay bắt đầu hô, cung nữ bên người Mục phi nói ở Ngự Hoa Viên, hoàng đế đang cùng Diệp Uyển Tình ngắm hoa đào, Diệp Uyển Tình lấy hoa đào làm một câu thơ, hoàng đế còn dùng bút mực viết ra tặng cho phi biết được việc này đập vỡ một cái bình hoa giá trị xa Uyển Tình mới vừa hồi cung, đến thỉnh an Mục phi, Mục phi giơ bàn tay, tát vào mặt nàng ta "Tiện nhân!"Một cái tát này thực sự vang dội, đến nhân viên giơ microphone ở bên cạnh cũng kinh ngạc một chút."A!" Diệp Uyển Tình hét tiếng kêu của Diệp Uyển Tình vang lên, không hề giống phản ứng mà nữ chính nên diễn hô "Cắt, làm lại".Dư Hân Khiết che má phải, chỉ vào Nhạc Thanh Dao khóc lóc kể lể với đạo diễn, "Đạo diễn, cô ta ra tay cũng quá nặng rồi!"Nhạc Thanh Dao cười cười xin lỗi, "Ngại quá, tôi không phải cố ý."Tạ đạo diễn hít sâu một hơi, một người là nữ diễn viên nổi tiếng, một người là bạn gái tổng giám đốc tập đoàn Truyền bên đều không thể nói lời nào, đành nói với nhân viên công tác "Đợi lát nữa quay lại cảnh này."Xoay người an ủi Dư Hân Khiết, "Hân Khiết, cô đi nghỉ ngơi trước một chút."Nhân lúc nghỉ Ngọc Linh tìm đạo diễn, nhỏ giọng nói "Đạo diễn Tạ, hay là cảnh này dùng thế thân đi."Tạ Duệ nói "Đây là cảnh chính diện, không thể dùng thế thân."Vì lần đầu tiên bị NG, lần này Nhạc Thanh Dao tát rất nhẹ, dường như là không dùng cả mọi người đều cạn lời, cái tát kia thực sự quá diễn nói "Làm lại, khi tát thêm chút lực!"Nhạc Thanh Dao gật gật đầu, "Được, đạo diễn."Đạo diễn nói dùng sức, Nhạc Thanh Dao dùng lực mà tát, Dư Hân Khiết giữ mặt, trên má rát mà đau, đã quên lời thoại nên nói ra thế, nên có NG lần thứ phim trường, một người đàn ông mặc tây trang đi tới, nhân viên công tác nhìn thấy, nhỏ giọng chào hỏi, "Tiêu tổng."Tiêu Chính Vũ đứng ở bên ngoài, nhìn Nhạc Thanh Dao đang diễn trên màn Thanh Dao tát một cái vào mặt Dư Hân Khiết, giận dữ nói "Tiện nhân! Ngươi......"Sau đó không có âm thanh."Cắt!" Đạo diễn nói với Nhạc Thanh Dao "Thanh Dao, sao thế?"Nhạc Thanh Dao ngượng ngùng nói "Đạo diễn, xin lỗi, tôi quên thoại!"Dư Hân Khiết hung hăng trừng mắt nhìn Nhạc Thanh Dao liếc, thở hổn hển, nếu không có nhiều người như vậy ở đây, cô đã sớm tát cho con nhỏ này mấy cái rồi."Làm lại!" Đạo diễn nói "Lần này nghiêm túc chút!"Lần thứ ba NG, Nhạc Thanh Dao tát một cái, "Tiện nhân, ngươi lại dám quyến rũ Hoàng Thượng!"Dư Hân Khiết bụm mặt quỳ xuống, "Nương nương bớt giận!""Người tới, đem nàng ta......!Đem nàng ta......""Cắt!" Đạo diễn không kiên nhẫn mà hô tạm người ở đây đều rõ ràng, lúc trước Nhạc Thanh Dao diễn một lần là qua, cảnh lần này lại cố tình NG nhiều lần, hiển nhiên là nhằm vào Dư Hân nhân viên của đoàn phim 《 Cung Ngọc 》 hầu như đều là nhân viên của tập đoàn Truyền Kỳ, đối người tương lai có khả năng sẽ trở thành bà chủ, đương nhiên không dám nói thêm cái Thanh Dao xoa thái dương nói với đạo diễn "Đạo diễn, xin lỗi xin lỗi, hôm nay đầu có chút đau, quên mất lời thoại! Nếu không ngày mai lại quay tiếp được không?""Quay thêm một lần cuối, nếu vẫn không được thì đành để mai vậy."Quách Ngọc Linh cố ý nói to, "Hân Khiết, người nào đó cũng quá độc ác,mặt chị sưng hết lên rồi, có đau không?"Nhạc Thanh Dao mặt không đổi sắc, sau lần thứ tư NG, cô diễn đúng này cuối cùng cũng người ở đây đều thở nhẹ một ngoài có người nói "Thanh Dao, Tiêu tổng tới thăm ban!"Nhạc Thanh Dao nghe được âm thanh, nhìn theo hướng nói, quả nhiên nhìn thấy Tiêu Chính làm ra dáng vẻ người yêu, Nhạc Thanh Dao vui sướng mà chạy đến trước mặt hắn, nắm cánh tay, "Sao anh tới mà không nói trước với em?"Tiêu Chính Vũ thuận theo cô nói "Vì muốn cho em một kinh hỉ."Dư Hân Khiết nhìn thấy Tiêu Chính Vũ dáng vẻ thân mật cùng Nhạc Thanh Dao, vứt chai nước khoáng trên tay xuống, xoay người rời Duệ lại chào hỏi với Tiêu Chính Vũ, cũng hàn huyên vài Chính Vũ nói "Tạ đạo, kế tiếp còn có cảnh diễn của Thanh Dao không?""Còn có hai cảnh." Tạ Duệ nói."Hôm nay có chút việc, có thể mượn cô ấy chút không?"Tạ Duệ cười nói "Tiêu tổng,anh muốn làm như thế nào thì cứ vậy mà làm, thời gian phía chúng tôi khá dễ sắp xếp, không có gì ảnh hưởng."Nhạc Thanh Dao khóe miệng nhếch lên, sao lại nói là "mượn" chứ? Cái từ này có rất nhiều nghĩa khác!Nhưng mà quan hệ hiện tại của bọn họ, giống như cũng không tính là quá Chính Vũ nói với Nhạc Thanh Dao còn mặc đồ cổ trang ở bên cạnh "Đi tháo trang sức.""Được."Vào phòng hóa trang, chuyên viên trang điểm vẫn chưa quay lại, Nhạc Thanh Dao gỡ trang sức trên đầu xuống trước."Tay đau không?" Tiêu Chính Vũ đứng phía sau lời nàyvừa nghe không thấy giống là đang quan tâm Thanh Dao nhìn Tiêu Chính Vũ trong gương, đáp "Đau.""Lực tác dụng qua lại."Quả nhiên, không phải đang quan tâm Thanh Dao xoay người lại, nhìn Tiêu Chính Vũ, "Lực tác dụng lẫn nhau, tay của tôi đau, Dư Hân Khiết mặt càng đau, nếu không anh đi mà quan tâm cô ta."Tiêu Chính Vũ đi tới, "Người tôi quan tâm cũng chỉ có thôi.""Tôi nói thật, anh quan tâm cô ta chút cũng không sao tôi và anh cũng là giả." Nhạc Thanh Dao thực bình tĩnh nói, giọng nói không có một chút tức giận, giống như nếu Tiêu Chính Vũ thật sự quan tâm Dư Hân Khiết, cô cũng sẽ không có bất kì phản ứng Chính Vũ nhìn cô, "Tháo trang sức.""Được." Nhạc Thanh Dao xoay người gỡ vòng tay và nhẫn trên tay ra."Đúng rồi, vừa rồi anh nói có việc, là chuyện gì?" Nhạc Thanh Dao một bên gỡ hoa tai một bên hỏi."Mẹ tôi muốn gặp em.""Lần trước không phải gặp rồi sao? Sao còn muốn gặp?"Tiêu Chính Vũ nhàn nhạt nói "Thân phận không giống.""Hả?" Nhạc Thanh Dao một khắc trước còn không hiểu 4 chữ thân phận bất đồng này, xong đột nhiên nghĩ đến cái gì, mở to hai mắt nhìn Tiêu Chính Vũ, "Bạn gái?""Đúng vậy.""Trời......"Tiêu Chính Vũ nhướng mày, "Tự mình gây họa, phải biết tự thu dọn."Nhạc Thanh Dao lúc trước chỉ nghĩ đến việc làm bạn gái tổng giám đốc tập đoàn Truyền Kỳ thì làm sao lăng xê, còn có thể khiến người trong giới biết cô có chống chưa từng không nghĩ việc dùng bạn gái để gặp người nhà Tiêu Chính Thanh Dao máy móc mà xoay đầu nhìn Tiêu Chính Vũ, "Nhất định phải gặp sao?""Không là nếu em không diễn được vai bạn gái của tôi, thì tôi cũng chỉ có thể cùng em diễn tới đây thôi." Tiêu Chính Vũ Thanh Dao 囧 囧, này tuyệt đối là đang ép mình mà."Tôi đi!" Dù sao cô cũng gặp một lần rồi! Nếu bây giờ Tiêu Chính Vũ tuyên bố bọn họ không phải người yêu thì hậu quả khó mà lường được. Nhạc Thanh Dao tẩy trang, thay quần áo thường, lên xe Tiêu Chính Vũ, chỉ chốc lát sau liền xe 3 tiếng, Nhạc Thanh Dao dường như ngủ cả ba tiếng, lúc tỉnh lại trời đã tối đen, đường phố hai bên cũng là cảnh đêm quen Thanh Dao duỗi cái eo, "Đúng rồi, đợi lát nữa tôi gặp mẹ anh thì phải làm gì?""Diễn kịch."Nhạc Thanh Dao "......""Còn gì nữa?""Ăn cơm."Nhạc Thanh Dao "......""Có cần mua chút quà tặng không?" Nhạc Thanh Dao hỏi."Không cần."Tới biệt thự riêng cao cấp của nhà Tiêu Chính Vũ đã là 8 giờ Thanh Dao vào phòng, Chu Tuệ Tâm vẫn nhiệt tình như cũ mà nắm lấy tay cô, "Tới đây, mau rửa tay, ăn cơm, cũng chỉ đợi hai đứa các con nữa thôi."Chu Tuệ Tâm kéo cô vào nhà ăn, Bố Tiêu Chính Vũ là Tiêu Kim Duy đã ở bàn cơm chờ Thanh Dao cũng nhận ra Tiêu Kim Duy, nhìn thấy thì lễ phép chào hỏi, "Cháu chào bác trai.""Là Thanh Dao đúng không, lại đây, mau ngồi đi." Tiêu Kim Duy Thanh Dao vào chỗ, ngồi đối diện Chu Tuệ Tâm, bên cạnh Tiêu Chính nay tâm trạng Chu Tuệ Tâm rất tốt, "Từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy cháu, lúc ấy đã cảm thấy cháu và Chính Vũ nhà chúng ta thực sự rất xứng nghĩ tới hai đứa lại giấu kĩ như vậy."Nhạc Thanh Dao gượng cười, "Cháu và Tiêu tổng là nhất kiến chung tình."Chu Tuệ Tâm ngẩn người, "Tiêu tổng?""Chính......!Chính Vũ." Nhạc Thanh Dao sửa miệng, nói, cười nhìn Tiêu Chính Vũ bên cạnh, "Ngày thường ở cùng Chính Vũ, thường nói giỡn kêu anh ấy là Tiêu tổng."Chu Tuệ Tâm hiểu rõ gật gật đầu, "Các cháu là người trẻ tuổi, yêu đương thích gọi sao thì gọi vậy."Tiêu Chính Vũ múc một chén canh, đặt ở trước mặt Nhạc Thanh Thanh Dao thực tự nhiên mà dùng cái thìa múc uống một Tuệ Tâm cười cười, " Chính Vũ nhà chúng ta, từ nước ngoài du học trở về cũng đã nhiều năm, bác còn chưa thấy nó đưa cô gái nào về nhà đâu."Nhạc Thanh Dao xấu hổ mà cười cười, "Đó là bởi vì anh ngày thường tương đối lạnh lùng.""Nó đó, thích làm vẻ mặt lạnh, dáng vẻ ai cũng không yêu, không để ý, cũng chỉ có cháu có thể khiến nó khác biệt."________Lần đầu edit, có gì sai sót mong mọi người thứ phát hiện lỗi sai chính tả hoặc câu văn không đúng thì các bạn hãy cmt để mình sửa ơn mọi người đã nhấn ???? cho mình nha❤.
Edit Su 🍀🍀🍀 29/10/2020Nhạc Thanh Dao đưa ly rượu trên tay cho Lưu Mộng Kỳ, vội vàng nói "Mình có chút việc phải đi trước ".Đứng ở gần toilet nam đợi một lúc vẫn không thấy Tiêu Chính Vũ ra ngoài, hỏi thăm một người vừa đi ra thì cô mới biết rằng bên trong không có ai Thanh Dao vừa ra tới sảnh chính, thì đúng lúc thấy Tiêu Chính Vũ đang mở cửa lên một chiếc xe Bentley rời đi. Cô vội vàng tới bãi đỗ xe, định lái xe đuổi theo. Nhưng khi ra tới nơi thì đã không thấy bóng dáng chiếc xe của Tiêu Chính Vũ đâu nữa. Nhắm mắt nhớ lại lúc ấy báo chí viết địa điểm xảy ra tai nạn giao thông, hình như là ở dưới một cây cầu vượt. Khi cô lái xe tới nơi, vụ tai nạn đã xảy ra. Xe của Tiêu Chính Vũ đâm vào trụ cầu, hình dáng đầu xe đã bị biến dạng méo mó. Trong tin tức nói là anh ta vì né một chiếc xe vận tải lớn nên mới xảy ra tai nạn giao thông. Đoạn đường này tương đối vắng, buổi tối ít người qua lại, cho dù có xảy ra tai nạn thì cũng không ai biết. Nhạc Thanh Dao xuống xe, ở ngoài đập đập cửa xe, gọi vài tiếng "Tiêu tổng! Tiêu tổng! ".Người trong xe đã bị thương ở đầu, máu chảy đầy mặt, ý thức mơ hồ. Kéo mãi cũng không thể mở được cửa xe, cửa kính phía trước đã bị vỡ nát. Nhạc Thanh Dao quay lại xe của mình, lấy ra bộ dụng cụ dự phòng, để nguyên cả người mặc váy trèo lên trên đầu xe của Tiêu Chính Vũ, gạt bỏ hết phần kính vỡ. Tiêu Chính Vũ ở trong xe mở nửa con mắt, ý thức đang rơi vào trạng thái hỗn độn. Nhạc Thanh Dao đập hồi lâu mới đập được một lỗ thủng trên cửa xe, duỗi tay vào trong xe, lắc lắc người anh "Tiêu tổng, anh mau tỉnh lại ".Tiêu Chính Vũ nâng nâng tay, Nhạc Thanh Dao liền bắt lấy tay anh "Nhanh, mau ra ngoài! ".Không có thời gian gọi điện thoại cầu cứu, bởi vì chờ không được, cô xem trong báo chí thì chiếc xe này sẽ nổ mạnh. Hiện tại đầu xe đã bắt đầu bốc khói, có thể cháy bất cứ lúc nào. Đầu Tiêu Chính Vũ đang bị thương, ý thức rất mơ hồ, không có cách nào dùng chân tay để bò ra ngoài. Nhạc Thanh Dao quỳ gối trên đầu xe, tiến nửa người vào, đè đè lên ổ khóa ở cạnh ghế điều khiển, cửa xe không hề có phản ứng, chắc là đã bị hỏng rồi. Cửa xe không mở được, biện pháp duy nhất chính là cứu người ra từ cửa sổ. Nhạc Thanh Dao giữ nguyên tư thế, hai tay vòng qua cánh tay của Tiêu Chính Vũ, vừa ôm vừa kéo anh ra phía ngoài. Cô dùng hết sức lực kéo Tiêu Chính Vũ từ chỗ ngồi lên, người anh bị vướng vào tay lái, không dễ mà kéo ra được. "Bà ơi!" Nhạc Thanh Dao dùng sức kéo nhưng tay lái vẫn trước sau như một chắn ở giữa hai người. Cánh tay của cô đã bị thương vài chỗ, máu từ làn da non mịn đã bắt đầu chảy ra ngoài. Nhạc Thanh Dao cầm cờ lê lên tiếp tục đập cửa, mở rộng lỗ thủng ở cửa xe trước, lại chui nửa người vào trong, tránh phía tay lái mà ôm Tiêu Chính Vũ kéo ra ngoài. Khói ở đầu xe càng ngày càng đậm, hai chân Tiêu Chính Vũ vẫn còn ở trong xe. Nhạc Thanh Dao quỳ hai đầu gối lên thân xe cực nóng, duỗi thẳng eo, cuối cùng cũng ôm được Tiêu Chính Vũ ra ngoài. Nhạc Thanh Dao hồng hộc thở phì phò, máu trên đầu Tiêu Chính Vũ dính đầy vào váy cô. Khói xe bao phủ hai người khiến cô bị sặc, ho khù Thanh Dao nhảy xuống khỏi đầu xe, kéo Tiêu Chính Vũ xuống dưới. Toàn bộ cơ thể Tiêu Chính Vũ đều đè lên người khiến cô lảo đảo lùi về phía sau vài bước, ngã ở trên mặt đất. Còn Tiêu Chính Vũ thì ngã đè lên người cô. Đau chết mất......Làn khói ở đầu xe thoáng nổi lên ngọn lửa, Nhạc Thanh Dao cắn răng chịu đựng, run rẩy chống tay ngồi dậy. Trong đầu cô lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất chính là mau đi xa khỏi chỗ này, nếu không ngọn lửa bùng lên sẽ bao phủ cả hai người. Nhạc Thanh Dao ôm Tiêu Chính Vũ, run run rẩy rẩy đứng lên, vòng qua cánh tay anh, từng bước kéo đi xa. Qua vài phút, đằng sau vang lên một tiếng nổ, chiếc siêu xe hàng trăm vạn bị chìm trong ánh lửa. Nhạc Thanh Dao cùng Tiêu Chính Vũ cũng bởi vì sức nổ mạnh của chiếc xe mà bị ngã trên mặt đất. Quay đầu nhìn lại ngọn lửa phía xa, Nhạc Thanh Dao đột nhiên thở dài nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đã cứu được người. Ngày hôm sau, tin tức nổi bật trên các tờ báo với tiêu đề "Tổng giám đốc tập đoàn Truyền Kỳ xảy ra tai nạn giao thông, chiếc siêu xe bị cháy thành tro, sống chết chưa rõ".Tối hôm qua, Nhạc Thanh Dao nhìn Tiêu Chính Vũ được xe cứu thương đưa đi, sau đó liền tự lái xe về nhà, lăn lên giường ngủ ngay lập tức. Giấc ngủ này liền ngủ tới giữa trưa. Ngoài cửa có người gõ cửa, Nhạc Thanh Dao đi ra mở cửa. Người ngoài cửa nhìn thấy cô, trợn mắt há hốc mồm. Nhạc Thanh Dao quơ quơ tay "Choáng váng hả?"."Dao tỷ, chị........ " Vu Tĩnh Lan ở ngoài cửa dùng ánh mắt hoảng sợ mà nhìn cô. Nhạc Thanh Dao nhìn lại bản thân mình, vẫn mặc bộ váy dự tiệc ngày hôm qua, váy rất bẩn, còn dính máu không biết ở đâu, trên cánh tay còn có vết thương. Hôm qua sau khi cô trở về, thể lực đã bị tiêu hao quá nhiều. Vốn chỉ định nằm trên sô pha nghỉ ngơi một lát, ai ngờ lại ngủ mất, không tắm rửa, cũng chưa xử lý vết thương. "Chị, chị không có chuyện gì chứ?" Vu Tĩnh Lan hỏi Nhạc Thanh Dao nhàn nhạt nói "Không có gì đâu"."Tại sao lại bị như thế này?"Nhạc Thanh Dao nghĩ một lúc "Nói ra có khi em sẽ không tin, đêm qua chị đã diễn một bộ phim bom tấn Hollywood, còn là vai nữ chính".Vu Tĩnh Lan"........."Dao tỷ, chị thật sự không có vấn đề gì chứ? Nhạc Thanh Dao sửa soạn lại bản thân, sau đó lái xe tới phim trường. Nếu Vu Tĩnh Lan không nhắc nhở, có khi cô đã quên mất hôm nay mình phải quay phim. Một bộ phim hiện đại, cô chỉ đóng vai phụ nho nhỏ. Trong đoàn phim từ lớn đến nhỏ đều đang thảo luận về sự cố tai nạn giao thông ngày hôm qua của tổng giám đốc tập đoàn Truyền Kỳ. "Thật là nguy hiểm, xe của anh ta đã bị cháy thành tro"."Thế người đâu? Giờ sao rồi? ""Nghe nói anh ta tự đập cửa xe để bò ra ngoài, tránh được một kiếp nạn. Hiện tại vẫn đang cấp cứu ở bệnh viện, tình huống cụ thể thì vẫn chưa biết được ".Nhạc Thanh Dao ở bên cạnh nghe thấy, haha, với bộ dạng của anh ta ngày hôm qua mà còn đập được cửa xe? Nhưng nếu Nhạc Thanh Dao đứng ra nói người là do cô cứu, chắc cũng không ai tin. Hơn nữa, cô cũng không tin bản thân mình ngày hôm qua lại làm chuyện nguy hiểm như vậy. Chắc với tình trạng ngày hôm qua của Tiêu Chính Vũ, anh ta cũng không nhớ được là ai đã cứu mình. Quay xong, Nhạc Thanh Dao nhận được tin nhắn của Viên Hàng, nói tối nay cùng nhau ăn cơm. Lúc này, cô cùng Viên Hàng vẫn đang yêu đương. Hai người quen biết cũng bởi vì nơi ở của hai người không xa nhau. Vì xe Nhạc Thanh Dao phải đem đi sửa một tuần, cô mỗi ngày đều đi nhờ xe Viên Hàng, dần thân thiết. Sau đó thì trở thành người yêu. Đã biết trước chuyện xảy ra một năm sau, Nhạc Thanh Dao một phút cũng không muốn ở bên Viên Hàng với thân phận bạn gái. "Viên Hàng, chúng ta chia tay đi ". Trong nhà ăn yên tĩnh, Nhạc Thanh Dao đăng ăn bít tết, đột nhiên ngẩng đầu nói. Viên Hàng ngẩn người, không biết chuyện gì xảy ra "Làm sao vậy? Có phải mấy ngày hôm nay anh không tìm em nên em nổi giận không?".Nhạc Thanh Dao nói thêm "Không phải, là do em có mới nới cũ"."Ai?"Nhạc Thanh Dao nghĩ một lát, nói tên một người "Tiêu Chính Vũ."Viên Hàng cười lạnh "Em nghĩ hắn sẽ thích em?""Khả năng này tuy nhỏ nhưng em cảm thấy em thích hắn nhiều hơn so với thích anh". Nhạc Thanh Dao nói Viên Hàng "..........."Nhạc Thanh Dao đứng lên "Cứ quyết định vậy đi, em đi trước ".Viên Hàng giữ chặt tay cô, nghiêm túc nhìn cô, nói "Em có thể đừng phát điên nữa được không?"." Vậy anh muốn em như thế nào? "Viên Hàng hít sâu một hơi "Chuyện em muốn chia tay là thật hay giả? ""Xin hỏi, có chỗ nào giống như là giả?""Nhạc Thanh Dao!!! ".Nhạc Thanh Dao thực sự rất khó mà giải thích rõ ràng, cô nghiêm túc mà nhắc lại" Em thực sự rất nghiêm túc".Viên Hàng hung hăng nhìn chằm chằm cô, sau đó đột nhiên chuyển đề tài "Liệu có phải là em tự mình đa tình? ""Hả? ""Hình như tôi cũng chưa từng tỏ tình với em".Viên Hàng buông lỏng tay cô, đứng lên, cao hơn so với cô một đoạn, "Cho nên em không cần phải nói chia tay với tôi, bởi vì chúng ta chưa từng ở bên nhau ".Những lời này......tương đối lưu manh. Nhưng Nhạc Thanh Dao cũng chẳng còn gì muốn nói. Nhưng mà, tra nam đã thừa nhận việc bọn họ chưa từng ở bên nhau, Nhạc Thanh Dao đột nhiên cảm thấy nhẹ khi cùng Viên Hàng vạch rõ khoảng cách, Nhạc Thanh Dao đổi một căn hộ khác. Cách căn phòng cũ xa vạn dặm, đi làm không cùng đường với Viên Hàng, có thể nhắm mắt làm Thanh Dao vừa mới đem đồ dọn vào nhà mới, trợ lý Vu Tĩnh Lan và bạn tốt Lưu Mộng Kỳ đều tới giúp cô dọn dẹp."Thanh Dao, việc chia tay với Viên Hàng thực sự là rất đúng đắn". Sau khi Lưu Mộng Kỳ nghe tin Nhạc Thanh Dao chia tay với Viên Hàng liền nói, "Rất nhiều lần mình thấy hắn ta và Dư Hân Khiết cực kỳ thân mật, nói không chừng, đã sớm có chuyện mờ ám...""Vậy sao cậu không nói sớm? ""Mình sợ cậu đau lòng mà ".Nhạc Thanh Dao"........"Vu Tĩnh Lan nói "Nữ nhân như Dư Hân Khiết, chắc là đàn ông ai cũng thích."Lưu Mộng Kỳ không đồng ý "A, nếu chị là đàn ông thì chị sẽ không thích cô ta. Khuôn mặt đó tuy đẹp nhưng không biết đã ngủ với biết bao nhiêu người... ""Đàn ông chính là loại phàm tục ". Nhạc Thanh Dao nóiLưu Mộng Kỳ giơ ngón tay cái lên "Xuất sắc ".Lúc này, chuông cửa vang lên. Vu Tĩnh Lan ra mở cửa, đứng ngoài cửa là 3,4 người đàn ông tây trang chỉnh tề, nhìn dáng vẻ rất có địa vị "Các anh là?"Người đàn ông lớn tuổi đi đầu hỏi "Xin hỏi, có phải tiểu thư Nhạc Thanh Dao ở đây không?"Nhạc Thanh Dao nghe được tên của mình, từ phòng bếp nhô đầu ra "Có ".Người đàn ông lễ phép nói "Xin chào Nhạc tiểu thư, là Tiêu tiên sinh bảo chúng tôi tới đây tìm ngài.""Tiêu Chính Vũ? ""Vâng, đúng vậy."Nhạc Thanh Dao từ phòng bếp đi ra, "Chuyện gì?"Người đàn ông mang theo ý cười nói "Tiêu tiên sinh nói muốn cảm ơn ngài, nên có gửi tặng chút quà."Nói xong, người đàn ông ra hiệu cho 3 người trẻ tuổi phía sau. Bọn họ cầm trên tay túi lớn túi nhỏ, trên những cái túi ấy đều có logo của các nhãn hiệu nổi tiếng. Nội tâm Nhạc Thanh Dao Này mà là món quà nhỏ? "Quà đã đưa tới, chúng tôi không quấy rầy nữa."Người đàn ông nói xong thì liền cùng mấy người trẻ tuổi kia rời đi. Lưu Mộng Kỳ nhìn đống quà vừa được đưa tới, đôi mắt mở to hết cỡ "Oa! Túi LV kìa, dây chuyền kim cương, còn có hoa tai, cả mỹ phẩm dưỡng da của Laprairie, chỗ này ước chừng giá trị cũng phải hơn trăm vạn đó. "Sau khi hết kinh ngạc, Lưu Mộng Kỳ cùng Vu Tĩnh Lan đều dùng ánh mắt không thể tin tưởng được mà nhìn Nhạc Thanh đầu edit, có gì sai sót mong mọi người thứ lỗi. Nếu phát hiện lỗi sai chính tả hoặc câu văn không đúng thì các bạn hãy cmt để mình sửa nhé. Cảm ơn mọi người đã đọc. Nhớ nhấn 🌟 cho mình nha❤
Edit Su 🍀🍀🍀 02/11/2020"À, được rồi." Quan Cảnh Hoa mới vừa đi ra hai bước, quay đầu lại hỏi "Tiêu tổng, ngài đã biết bạn gái cùng ngài tham dự tiệc hôm đó rồi chứ." Mỗi khi tham gia tiệc tối đàn ông đều sẽ mang theo bạn gái, đã kết hôn thì sẽ đưa vợ mình tham gia, mà Tiêu Chính Vũ lại độc thân. Tiêu Chính Vũ còn không có chú ý tới việc này, "Ai?" "Dư Hân Khiết." Quan Cảnh Hoa nói. Dư Hân Khiết là một nữ minh tinh giới giải trí, lại là nữ thần quốc dân, cùng đi Tiêu Chính Vũ tham dự tiệc tối thực sự quá thích hợp. "Ai quyết định?" "Phó tổng, hắn nói chỉ là đề cử, đồng ý chọn hay không vẫn là ngài quyết định." Quan Cảnh Hoa thật cẩn thận mà quan sát đến vẻ mặt của Tiêu Chính Vũ "Ngài có sự lựa chọn khác rồi sao?" Tiêu Chính Vũ lơ đãng nhìn lướt qua ảnh chụp trong tập tài liệu trên tay, "Không, chọn cô ta đi." Lễ kỉ niệm 20 năm của tập đoàn Truyền Kỳ nhất định sẽ có một nửa người giới giải trí tới tham gia tiệc tối. Biết được Nhạc Thanh Dao sẽ đến tham gia, Chu Tuệ Tâm cố ý phái người tặng Nhạc Thanh Dao một bộ lễ phục, là một bộ váy dài cúp ngực màu rượu đỏ, đơn giản nhưng xa hoa. Nhạc Thanh Dao mặc vào lễ phục xong, Vu Tĩnh Lan nói "Dao tỷ, chị mặc bộ váy này, không thua kém Dư Hân Khiết một chút nào." Lưu Mộng Kỳ đưa chiếc túi LV hàng fake của mình cho cô, "Cái này tuy 99% giả, cậu cầm đi, người bình thường sẽ không nhận ra, vừa vặn cũng hợp với bộ váy của cậu." Nhạc Thanh Dao dở khóc dở cười. "Đều tại cậu, Tiêu tổng người ta tặng quà cho cậu, thế mà lại ngốc nghếch đem trả lại, nếu không thì cần gì dùng tới hàng giả này." Vu Tĩnh Lan vẻ mặt áy náy, "Đều do em, biết vậy sẽ không nói ra trước mặt Dư Hân Khiết." Nhạc Thanh Dao đưa túi cho Lưu Mộng Kỳ, "Hai người cũng đừng tự trách, người ta là nữ thần của vạn người, chắc lúc đó sẽ rất bận rộn, không rảnh quan tâm mình đâu." Lưu Mộng Kỳ thở dài một hơi, "Tùy cậu vậy." Lễ kỉ niệm 20 năm của tập đoàn Truyền Kỳ tổ chức ở đại sảnh của một khách sạn 6 sao, được trang trí đẹp đẽ quý giá kim bích huy hoàng, treo mấy cái đèn thủy tinh hơn một ngàn bóng khiến cho đại sảnh chiếu sáng như ban ngày. Trong đại sảnh đều là nhân vật nổi tiếng trong giới giải trí, tùy tiện quét liếc mắt một cái cũng biết tên. Nhạc Thanh Dao cùng một người khác cùng công ty có chút danh tiếng trong giới nghệ sĩ nam tham gia tiệc tối, nam nghệ sĩ muốn cùng các đạo diễn, nhà làm phim nói chuyện, Nhạc Thanh Dao không muốn đi theo, liền tìm cái góc ngồi ngây ngốc. Khi nhân vật chính Tiêu Chính Vũ cùng nữ thần quốc dân Dư Hân Khiết lên sân khấu, chói mù mắt một đám người, thực sự là trai tài gái sắc. Nếu không phải biết hôm nay là Lễ kỉ niệm 20 năm của tập đoàn Truyền Kỳ, mọi người còn tưởng rằng đây là lễ đính hôn của hai người bọn họ. Tiệc tối chính thức mở màn, đầu tiên là từ chủ tịch tập đoàn Truyền Kỳ đọc diễn văn, sau là tổng giám đốc Tiêu Chính Vũ lên tiếng. Nhạc Thanh Dao đứng ở xa xa bên ngoài mà nhìn lên Tiêu Chính Vũ đang nói trên đài. Không biết có phải ảo giác hay không, có vài giây Nhạc Thanh Dao cảm thấy tầm mắt Tiêu Chính Vũ dừng ở trên người mình. Phần diễn thuyết qua đi, trong đại sảnh vang lên đoạn nhạc phương Tây. Bạn đi cùng Nhạc Thanh Dao cũng không biết đi đã đi đâu, Nhạc Thanh Dao cũng lười đi tìm. "Nếu không thích những trường hợp này, vì sao không dứt khoát từ chối?" Nhạc Thanh Dao nghiêng đầu, thấy Tiêu Chính Vũ đứng bên cạnh, theo bản năng mà nhìn quanh anh, không thấy Dư Hân Khiết. Cô hơi hơi nâng cằm lên, "Anh làm sao biết tôi không thích?" "Cô thích?" "Không thích." Tiêu Chính Vũ nhìn thoáng qua ly rượu vang đỏ trên tay cô, "Cầm rượu, đừng đi lung tung." Nhạc Thanh Dao nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên gặp anh ta, cười nhẹ, "Yên tâm, lần này sẽ không làm đổ vào người anh đâu." "Tôi sợ cô làm đổ vào người khác." Nhìn phía trước thấy Dư Hân Khiết đang đi tới bên này, Nhạc Thanh Dao nhìn lướt qua mấy đôi nam nữ đang khiêu vũ trong sảnh, nói với Tiêu Chính Vũ "Tôi có vinh dự nhảy một điệu với anh không?" Tiêu Chính Vũ không trả lời, vươn tay phải, Nhạc Thanh Dao đặt tay vào lòng bàn tay anh. Tiêu Chính Vũ lấy ly rượu trên tay Nhạc Thanh Dao ra để một bên, nắm tay cô đi tới chính giữa đại sảnh. Một tay dắt, mặt khác một bàn tay đặt ở sau lưng cô, "Chuẩn bị tốt chưa?" Nhạc Thanh Dao đem tay trái đặt lên đầu vai anh, "Rồi." Hòa vào âm nhạc, Tiêu Chính Vũ cùng Nhạc Thanh Dao nhảy điệu Waltz nhẹ nhàng. iệu Walt. Váy Nhạc Thanh Dao nhảy điệu Waltz quá thích hợp, làn váy di chuyển theo bước chân, uyển chuyển nhẹ nhàng giống như con bướm tung bay. Tổng giám đốc tập đoàn Truyền Kỳ khiêu vũ cùng một nữ diễn viên vô danh, còn làm lơ bạn gái đêm nay là Dư Hân Khiết ở một bên, khiến cho không ít người nghị luận. Nhạc Thanh Dao khiêu vũ, tầm mắt ngẫu nhiên đảo qua Dư Hân Khiết bên kia hận không thể bóp nát cái ly trên tay, tâm trạng cô trở nên rất tốt. Nếu không có nhiều vị lão làng trong giới giải trí ở đó, Dư Hân Khiết phỏng chừng muốn nổi giận. "Cô có chắc là mình biết khiêu vũ không vậy?" Tiêu Chính Vũ hỏi. Nhìn bên ngoài có vẻ như là một màn phối hợp thực hoàn mỹ, nhưng trên thực tế, Tiêu Chính Vũ đã bị cô dẫm chân mười mấy lần. Nhạc Thanh Dao vẻ mặt đứng đắn, " Nói ra có thể anh không tin, kỳ thật tôi đã từng học một khóa chuyên môn về Waltz." Khi nói chuyện, Nhạc Thanh Dao lại lần nữa dẫm lên chân anh, Tiêu Chính Vũ mặt không đổi sắc mà dẫn bước chân cô nhảy chính xác, "Lần sau tìm giáo viên chuyên nghiệp chút." "Đau?" " Cô nói xem?" Nhạc Thanh Dao nheo đôi mắt cười cười, "Nhịn một chút sẽ vượt qua thôi." Tiêu Chính Vũ nhìn bộ dạng nheo đôi mắt cười của cô, bên môi cũng hiện lên ý cười. Tới phần sau, Nhạc Thanh Dao càng nhảy càng quen, thế là không dẫm phải chân Tiêu Chính Vũ nữa. Nhảy một điệu xong, Dư Hân Khiết hàm chứa cười đi tới, "Hai người vừa rồi nhảy khá tốt." Nhạc Thanh Dao cũng cười đáp lại cô ta, "Kỳ thật, là Tiêu tổng dẫn dắt tốt." Dư Hân Khiết đánh giá toàn thân Nhạc Thanh Dao một chút, "Đúng rồi, Thanh Dao, không phải Tiêu tổng tặng cô một cái túi LV sao? Sao không mang tới đây." Nhạc Thanh Dao nhìn nhìn Tiêu Chính Vũ, " Cô hỏi anh ta đi." Dư Hân Khiết nhìn về phía Tiêu Chính Vũ, Tiêu Chính Vũ nhàn nhạt nói " Cô ấy không thích." Nhạc Thanh Dao cũng không nghĩ tới Tiêu Chính Vũ sẽ giải thích giúp cô, thuận theo anh nói nói " Vì thế lần sau muốn đưa gì cho em thì nhớ kiếm thuứ em thích." Dư Hân Khiết lại lần nữa bị vả mặt, nhưng là ở trước mặt Tiêu Chính Vũ, cô ta vẫn làm bộ ôn nhu thiện lương, "Tiêu tổng, lão tổng của chúng ta vừa rồi nói tìm anh có chút việc, chúng ta cùng đi qua đi." Nhạc Thanh Dao nhìn Tiêu Chính Vũ bị Dư Hân Khiết dẫn đi, kỳ thật có ngu cũng nhìn ra được, Dư Hân Khiết thích Tiêu Chính Vũ. Nghe Lưu Mộng Kỳ nói, cô ta có thể làm bạn gái Tiêu Chính Vũ tham dự tiệc tối, cũng là âm thầm dùng thủ đoạn. Nhạc Thanh Dao bưng rượu ra đại sảnh, ngồi ở bên ngoài hoa viên ngắm ánh trăng trong chốc lát, thẳng đến khi tiệc tối kết thúc. Tiếp khách quý rời đi hết, Tiêu Chính Vũ cuối cùng mới đi. Nhạc Thanh Dao đi ở phía trước Tiêu Chính Vũ và Dư Hân Khiết, khi xuống cầu thang ra khỏi khách sạn, cả người cô lảo đảo, a lên một tiếng. Tiêu Chính Vũ vừa lúc đỡ lấy cô, nhìn qua giống như là đang ôm. Trong mắt Dư Hân Khiết mang theo tức giận, nhưng vẫn giả vờ hỏi han ân cần, "Thanh Dao, cô không sao chứ?" "Có, chân bị trẹo rồi."Cánh tay Nhạc Thanh Dao bám lấy bả vai Tiêu Chính Vũ, động tác thực thân mật. Tiêu Chính Vũ hỏi "Có thể đi được hay không?" "Không thể." Dư Hân Khiết duỗi tay lại đỡ, "Tôi đỡ cô đi xuống." Dư Hân Khiết mới vừa chạm vào người, cô hét to một tiếng, "Đau quá!" Dư Hân Khiết trợn trắng mắt liếc nhìn một cái, Tiêu Chính Vũ đem cả người cô bế lên, đi xuống cầu thang. Chân Nhạc Thanh Dao thực sự bị trẹo, chỗ chân khớp xương hồng một mảng, "Xem ra, tôi không thể lái xe rồi." Tiêu Chính Vũ nói "Tôi đưa cô trở về." "Không, không cần, anh đưa Hân Khiết trở về đi. Tôi tự mình lái xe cũng được." Tiêu Chính Vũ nói với Quan Cảnh Hoa phía sau " Tìm xe khác đưa Dư tiểu thư trở về." " Vâng, thưa Tiêu tổng."________Lần đầu edit, có gì sai sót mong mọi người thứ lỗi. Nếu phát hiện lỗi sai chính tả hoặc câu văn không đúng thì các bạn hãy cmt để mình sửa nhé. Cảm ơn mọi người đã đọc. Nhớ nhấn 🌟 cho mình nha❤
Edit Su ???????????? 02/11/2020"À, được rồi." Quan Cảnh Hoa mới vừa đi ra hai bước, quay đầu lại hỏi "Tiêu tổng, ngài đã biết bạn gái cùng ngài tham dự tiệc hôm đó rồi chứ." Mỗi khi tham gia tiệc tối đàn ông đều sẽ mang theo bạn gái, đã kết hôn thì sẽ đưa vợ mình tham gia, mà Tiêu Chính Vũ lại độc Chính Vũ còn không có chú ý tới việc này, "Ai?" "Dư Hân Khiết." Quan Cảnh Hoa Hân Khiết là một nữ minh tinh giới giải trí, lại là nữ thần quốc dân, cùng đi Tiêu Chính Vũ tham dự tiệc tối thực sự quá thích hợp."Ai quyết định?" "Phó tổng, hắn nói chỉ là đề cử, đồng ý chọn hay không vẫn là ngài quyết định." Quan Cảnh Hoa thật cẩn thận mà quan sát đến vẻ mặt của Tiêu Chính Vũ "Ngài có sự lựa chọn khác rồi sao?" Tiêu Chính Vũ lơ đãng nhìn lướt qua ảnh chụp trong tập tài liệu trên tay, "Không, chọn cô ta đi." Lễ kỉ niệm 20 năm của tập đoàn Truyền Kỳ nhất định sẽ có một nửa người giới giải trí tới tham gia tiệc được Nhạc Thanh Dao sẽ đến tham gia, Chu Tuệ Tâm cố ý phái người tặng Nhạc Thanh Dao một bộ lễ phục, là một bộ váy dài cúp ngực màu rượu đỏ, đơn giản nhưng xa Thanh Dao mặc vào lễ phục xong, Vu Tĩnh Lan nói "Dao tỷ, chị mặc bộ váy này, không thua kém Dư Hân Khiết một chút nào." Lưu Mộng Kỳ đưa chiếc túi LV hàng fake của mình cho cô, "Cái này tuy 99% giả, cậu cầm đi, người bình thường sẽ không nhận ra, vừa vặn cũng hợp với bộ váy của cậu." Nhạc Thanh Dao dở khóc dở cười."Đều tại cậu, Tiêu tổng người ta tặng quà cho cậu, thế mà lại ngốc nghếch đem trả lại, nếu không thì cần gì dùng tới hàng giả này." Vu Tĩnh Lan vẻ mặt áy náy, "Đều do em, biết vậy sẽ không nói ra trước mặt Dư Hân Khiết." Nhạc Thanh Dao đưa túi cho Lưu Mộng Kỳ, "Hai người cũng đừng tự trách, người ta là nữ thần của vạn người, chắc lúc đó sẽ rất bận rộn, không rảnh quan tâm mình đâu." Lưu Mộng Kỳ thở dài một hơi, "Tùy cậu vậy." Lễ kỉ niệm 20 năm của tập đoàn Truyền Kỳ tổ chức ở đại sảnh của một khách sạn 6 sao, được trang trí đẹp đẽ quý giá kim bích huy hoàng, treo mấy cái đèn thủy tinh hơn một ngàn bóng khiến cho đại sảnh chiếu sáng như ban đại sảnh đều là nhân vật nổi tiếng trong giới giải trí, tùy tiện quét liếc mắt một cái cũng biết Thanh Dao cùng một người khác cùng công ty có chút danh tiếng trong giới nghệ sĩ nam tham gia tiệc tối, nam nghệ sĩ muốn cùng các đạo diễn, nhà làm phim nói chuyện, Nhạc Thanh Dao không muốn đi theo, liền tìm cái góc ngồi ngây nhân vật chính Tiêu Chính Vũ cùng nữ thần quốc dân Dư Hân Khiết lên sân khấu, chói mù mắt một đám người, thực sự là trai tài gái không phải biết hôm nay là Lễ kỉ niệm 20 năm của tập đoàn Truyền Kỳ, mọi người còn tưởng rằng đây là lễ đính hôn của hai người bọn tối chính thức mở màn, đầu tiên là từ chủ tịch tập đoàn Truyền Kỳ đọc diễn văn, sau là tổng giám đốc Tiêu Chính Vũ lên Thanh Dao đứng ở xa xa bên ngoài mà nhìn lên Tiêu Chính Vũ đang nói trên biết có phải ảo giác hay không, có vài giây Nhạc Thanh Dao cảm thấy tầm mắt Tiêu Chính Vũ dừng ở trên người diễn thuyết qua đi, trong đại sảnh vang lên đoạn nhạc phương đi cùng Nhạc Thanh Dao cũng không biết đi đã đi đâu, Nhạc Thanh Dao cũng lười đi tìm."Nếu không thích những trường hợp này, vì sao không dứt khoát từ chối?" Nhạc Thanh Dao nghiêng đầu, thấy Tiêu Chính Vũ đứng bên cạnh, theo bản năng mà nhìn quanh anh, không thấy Dư Hân hơi hơi nâng cằm lên, "Anh làm sao biết tôi không thích?" "Cô thích?" "Không thích." Tiêu Chính Vũ nhìn thoáng qua ly rượu vang đỏ trên tay cô, "Cầm rượu, đừng đi lung tung." Nhạc Thanh Dao nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên gặp anh ta, cười nhẹ, "Yên tâm, lần này sẽ không làm đổ vào người anh đâu." "Tôi sợ cô làm đổ vào người khác." Nhìn phía trước thấy Dư Hân Khiết đang đi tới bên này, Nhạc Thanh Dao nhìn lướt qua mấy đôi nam nữ đang khiêu vũ trong sảnh, nói với Tiêu Chính Vũ "Tôi có vinh dự nhảy một điệu với anh không?" Tiêu Chính Vũ không trả lời, vươn tay phải, Nhạc Thanh Dao đặt tay vào lòng bàn tay Chính Vũ lấy ly rượu trên tay Nhạc Thanh Dao ra để một bên, nắm tay cô đi tới chính giữa đại tay dắt, mặt khác một bàn tay đặt ở sau lưng cô, "Chuẩn bị tốt chưa?" Nhạc Thanh Dao đem tay trái đặt lên đầu vai anh, "Rồi." Hòa vào âm nhạc, Tiêu Chính Vũ cùng Nhạc Thanh Dao nhảy điệu Waltz nhẹ Nhạc Thanh Dao nhảy điệu Waltz quá thích hợp, làn váy di chuyển theo bước chân, uyển chuyển nhẹ nhàng giống như con bướm tung giám đốc tập đoàn Truyền Kỳ khiêu vũ cùng một nữ diễn viên vô danh, còn làm lơ bạn gái đêm nay là Dư Hân Khiết ở một bên, khiến cho không ít người nghị Thanh Dao khiêu vũ, tầm mắt ngẫu nhiên đảo qua Dư Hân Khiết bên kia hận không thể bóp nát cái ly trên tay, tâm trạng cô trở nên rất không có nhiều vị lão làng trong giới giải trí ở đó, Dư Hân Khiết phỏng chừng muốn nổi giận."Cô có chắc là mình biết khiêu vũ không vậy?" Tiêu Chính Vũ bên ngoài có vẻ như là một màn phối hợp thực hoàn mỹ, nhưng trên thực tế, Tiêu Chính Vũ đã bị cô dẫm chân mười mấy Thanh Dao vẻ mặt đứng đắn, " Nói ra có thể anh không tin, kỳ thật tôi đã từng học một khóa chuyên môn về Waltz." Khi nói chuyện, Nhạc Thanh Dao lại lần nữa dẫm lên chân anh, Tiêu Chính Vũ mặt không đổi sắc mà dẫn bước chân cô nhảy chính xác, "Lần sau tìm giáo viên chuyên nghiệp chút." "Đau?" " Cô nói xem?" Nhạc Thanh Dao nheo đôi mắt cười cười, "Nhịn một chút sẽ vượt qua thôi." Tiêu Chính Vũ nhìn bộ dạng nheo đôi mắt cười của cô, bên môi cũng hiện lên ý phần sau, Nhạc Thanh Dao càng nhảy càng quen, thế là không dẫm phải chân Tiêu Chính Vũ một điệu xong, Dư Hân Khiết hàm chứa cười đi tới, "Hai người vừa rồi nhảy khá tốt." Nhạc Thanh Dao cũng cười đáp lại cô ta, "Kỳ thật, là Tiêu tổng dẫn dắt tốt." Dư Hân Khiết đánh giá toàn thân Nhạc Thanh Dao một chút, "Đúng rồi, Thanh Dao, không phải Tiêu tổng tặng cô một cái túi LV sao? Sao không mang tới đây." Nhạc Thanh Dao nhìn nhìn Tiêu Chính Vũ, " Cô hỏi anh ta đi." Dư Hân Khiết nhìn về phía Tiêu Chính Vũ, Tiêu Chính Vũ nhàn nhạt nói " Cô ấy không thích." Nhạc Thanh Dao cũng không nghĩ tới Tiêu Chính Vũ sẽ giải thích giúp cô, thuận theo anh nói nói " Vì thế lần sau muốn đưa gì cho em thì nhớ kiếm thuứ em thích." Dư Hân Khiết lại lần nữa bị vả mặt, nhưng là ở trước mặt Tiêu Chính Vũ, cô ta vẫn làm bộ ôn nhu thiện lương, "Tiêu tổng, lão tổng của chúng ta vừa rồi nói tìm anh có chút việc, chúng ta cùng đi qua đi." Nhạc Thanh Dao nhìn Tiêu Chính Vũ bị Dư Hân Khiết dẫn đi, kỳ thật có ngu cũng nhìn ra được, Dư Hân Khiết thích Tiêu Chính Lưu Mộng Kỳ nói, cô ta có thể làm bạn gái Tiêu Chính Vũ tham dự tiệc tối, cũng là âm thầm dùng thủ Thanh Dao bưng rượu ra đại sảnh, ngồi ở bên ngoài hoa viên ngắm ánh trăng trong chốc lát, thẳng đến khi tiệc tối kết khách quý rời đi hết, Tiêu Chính Vũ cuối cùng mới Thanh Dao đi ở phía trước Tiêu Chính Vũ và Dư Hân Khiết, khi xuống cầu thang ra khỏi khách sạn, cả người cô lảo đảo, a lên một tiếng. Tiêu Chính Vũ vừa lúc đỡ lấy cô, nhìn qua giống như là đang mắt Dư Hân Khiết mang theo tức giận, nhưng vẫn giả vờ hỏi han ân cần, "Thanh Dao, cô không sao chứ?" "Có, chân bị trẹo rồi."Cánh tay Nhạc Thanh Dao bám lấy bả vai Tiêu Chính Vũ, động tác thực thân Chính Vũ hỏi "Có thể đi được hay không?" "Không thể." Dư Hân Khiết duỗi tay lại đỡ, "Tôi đỡ cô đi xuống." Dư Hân Khiết mới vừa chạm vào người, cô hét to một tiếng, "Đau quá!" Dư Hân Khiết trợn trắng mắt liếc nhìn một cái, Tiêu Chính Vũ đem cả người cô bế lên, đi xuống cầu Nhạc Thanh Dao thực sự bị trẹo, chỗ chân khớp xương hồng một mảng, "Xem ra, tôi không thể lái xe rồi." Tiêu Chính Vũ nói "Tôi đưa cô trở về." "Không, không cần, anh đưa Hân Khiết trở về tự mình lái xe cũng được." Tiêu Chính Vũ nói với Quan Cảnh Hoa phía sau " Tìm xe khác đưa Dư tiểu thư trở về." " Vâng, thưa Tiêu tổng."________Lần đầu edit, có gì sai sót mong mọi người thứ phát hiện lỗi sai chính tả hoặc câu văn không đúng thì các bạn hãy cmt để mình sửa ơn mọi người đã nhấn ???? cho mình nha❤.
vua vao hao mon ra khong duoc